KỶ LUẬT LÀ TỰ DO ĐÍCH THỰC
1. Người không có kỷ luật nhất
mà tôi từng gặp
Nhiều năm trước, tôi gặp Lệ trong nhóm văn học thời đại học. Vào thời
điểm đó cô ấy đã tốt nghiệp nhưng vẫn chưa đi làm, hàng ngày quanh quẩn trong
căn phòng 30 mét vuông, không rời khỏi phòng nửa bước. Gia đình vẫn chu cấp
hàng tháng cho cô đầy đủ, sợ cô làm việc vất vả.Cô chẳng quan tâm bất cứ chuyện
gì xảy ra xung quanh mình. Vào thời đó Internet chưa phát triển như bây giờ. Thế
nhưng những tiểu thuyết ngôn tình, hoang tưởng… lại đầy nhan nhản. Cô ấy chìm đắm
trong đống tiểu thuyết, tưởng tượng mình là những nhân vật nữ chính trong truyện,
là một tiểu thư con nhà danh giá nào đó hay một nữ anh hùng.Đối mặt với những
khó khăn, những điều không như ý trong cuộc sống, cô ấy không tìm cách giải quyết,
mà chỉ đắm mình trong những câu chuyện, để có cảm giác được xoa dịu, để trốn
tránh đi thực tại.Ngày ngày chìm đắm đến nỗi mắc chứng ảo giác, đồng hồ sinh học
bị đảo lộn, rối loạn các chức năng trong cơ thể, rối loạn các chức năng tiêu
quá, mắt làm việc quá mức… cơ thể rơi vào trạng thái kiệt quệ trầm trọng và một
lần nữa cô lại trở về với bố mẹ và trở thành gánh nặng của họ, những mái tóc đã
bạc đi nhiều.Sống không có kỷ luật, làm con người ta mụ mị, cố gắng lê lết từ
ngày này qua ngày khác, lãng phí cuộc sống một cách vô nghĩa. Đến lúc quay đầu
lại, cả sức lực và trí tuệ đều đã chìm nghỉm trong những quen thuộc của những
chuỗi ngày buông thả!
2. Chúng ta đã không có kỷ luật
như thế nào?
Trong giờ học, giờ làm cũng lướt Phây - búc, chơi điện tử, xem phim đọc
truyện ngôn tình; ăn uống thất thường, ăn đồ ăn nhanh; không luyện tập thể dục
thể thao và cũng chẳng có thói quen đọc sách; thức trắng đêm, sáng dậy muộn, lại
lật đật vội vội vàng vàng đến công ty cho có mặt rồi lại đi ăn sáng… dường như
đối với chúng ta thời gian chẳng thể nào đủ, và rồi một tâm hồn trống rỗng dần
dần nuốt chửng đi chính bản thân chúng ta.Khi còn trẻ tôi vẫn luôn cho rằng tự
do chính là làm những gì mình muốn, sau này mới hiểu kỷ luật mới chính là điều
mang lại tự do đích thực cho chúng ta.Trong cuốn “Tôi nói gì khi nói về chạy bộ”
Haruki Mukarami đã viết: “Khi kỷ luật đã trở thành một thói quen bản năng, bạn
sẽ cảm nhận được niềm vui của nó”.Ông tự đặt ra cho mình “bộ luật” của cuộc sống:
ngủ sớm dậy sớm, không nói những lời nản lòng, không phàn nàn, không viện cớ, mỗi
ngày chạy bộ 10 km, mỗi ngày kiên trì viết 10 trang giấy, lặp đi lặp lại liên tục.Ngủ
sớm dậy sớm, chính là quy tắc làm việc và nghỉ ngơi, lúc nên dậy thì nên dậy,
lúc nên làm việc thì làm việc, hiểu cách thư giãn và nghỉ ngơi. Không nói những
lời nản lòng, chính là không ngừng cổ vũ bản thân, không lười nhác bất kì giây
phút nào. Không phàn nàn, kêu ca, chính là duy trì một tâm thái tích cực, đem lại
những hiệu quả tốt cho tâm lý.Đối với ông, việc kiên trì chạy bộ và viết cũng
giống như một ngày ba bữa đầy đủ, nhất định phải hoàn thành. Khi kỷ luật trở
thành một thói quen, một phương thức của cuộc sống, thì tính cách và trí tuệ của
ta cũng sẽ trở nên hoàn thiện hơn.
3. Những ai đang sống mà không
có kỷ luật, cũng giống như là đang tự mua dây buộc mình
Văn hào Áo Stefan Zweig từng viết: “Thời điểm đó cô còn quá trẻ người
non dạ, không biết rằng cuộc đời sẽ còn gửi cho mình những món quà gì mà đã tự
mình định giá chúng…”Đắm mình trong những cuộc vui, buông thả cho những ham muốn
của bản thân, nhìn vào thì có vẻ như bạn đang “sống theo cách riêng của mình”,
nhưng thực chất bạn lại lờ đi một điều: mỗi hành vi không có kỷ luật, đều sẽ
đem lại những nỗi đau lớn hơn nỗi đau của việc ép mình vào kỷ luật rất nhiều.Có
một câu nói như thế này: “Tự kỷ luật là công cụ quan trọng nhất để giải quyết
những vấn đề, cũng là con đường thiết yếu nhất để loại bỏ đi những đau khổ của
con người”.Có rất nhiều người cứ sống mà chẳng có mục đích gì, chẳng có mục
tiêu gì để bản thân nỗ lực, lãng phí cả một đời, rồi lại ngồi lướt facebook ngưỡng
mộ cuộc sống của người này, người kia, nhưng lại chẳng có dũng cảm để thay đổi
bản thân, để tiến lên phía trước, để mình được như họ, hay đúng hơn là để mình
vượt qua chính mình.Đến khi bạn có kỷ luật với chính bản thân mình, đạt được mục
tiêu bấy lâu nay mà mình đặt ra, bạn mới đột nhiên nhận ra rằng: Thế giới dường
như thân thiện với mình hơn.Những người sống có kỷ luật, bởi vì thấy được giá
trị lâu dài mà hi sinh đi những giá trị ngắn hạn, kéo dài hơn sự thỏa mãn của bản
thân, để từ đó họ có thể chủ động kiểm soát cuộc sống của chính mình. Hãy
nghiêm khắc với hiện tại một chút, để kỷ luật trở thành một thói quen, rồi bạn
của tương lai sẽ cảm ơn chính bạn của hiện tại.
Theo
CafeF

