ĐỪNG SỢ CON KHÔNG GIÀNH ĐIỂM SỐ CAO NHẤT-HÃY SỢ KHI CON KHÔNG BIẾT SAY MÊ
Là giáo viên và là người bình luận, nghiên cứu về giáo dục, hàng ngày
tôi thường xuyên nghe được những lời phàn nàn của các bậc phụ huynh về con em họ.
Trong thời buổi hiện nay khi giáo dục trường học đang trong cơn khủng
hoảng triền miên, họ có rất nhiều nỗi lo lắng và bất an. Tuy nhiên, có thể thấy
rõ một điểm chung trong nỗi lo lắng của họ. Đó là họ sợ con em mình không học
giỏi các môn giáo khoa để có điểm số cao đủ để thi vào các trường đứng “top” đầu.
Cụ thể hơn, họ lo sợ và nhạy cảm với chuyện con được điểm kém, thậm
chí là điểm 7, 8 cũng bị coi là “kém” vì mục tiêu của họ phải là điểm 10. Họ lo
ngại rằng, với điểm số đó, con em họ sẽ không vào được các trường “chuyên”,
“trường điểm” hay thi được vào các đại học “top” đầu ở Việt Nam. Điều đó đồng
nghĩa với việc trong tương lai con họ khó có một công việc tốt và đời sống được
đảm bảo.
Để trấn an bản thân, họ đã đầu tư rất nhiều tiền bạc cho các lớp học
thêm và ép con theo học với thời khóa biểu dày đặc. Không khó để nhận ra
những đứa trẻ bị dồn ép trong cảnh học thêm tối ngày ấy nơi bến tàu, bến xe, cổng
trường với khuôn mặt hoặc thờ ơ, hoặc ngơ ngác và vội vã.
Thực ra, là giáo viên và cũng là phụ huynh tôi thấy cái đáng sợ nhất của
người làm thầy, làm cha mẹ không phải là con em mình không đạt điểm cao nhất
nhì trong lớp hay không có khả năng học tốt các môn giáo khoa bằng bạn bằng bè.
Cái đáng sợ nhất là đứa trẻ thiếu mối quan tâm, hứng thú mạnh mẽ và năng lực tập
trung cao độ để làm điều gì đó cho đến nơi đến chốn và tận tâm.
Trong trải nghiệm dạy học của mình, tôi ít gặp vấn đề với các học sinh
học kém do năng lực trí tuệ mà chủ yếu đau đầu với chuyện các em không thể tập
trung trong một thời gian dài, không biến đam mê nhất thời thành sở thích và niềm
say mê lâu lài. Khi thiếu say mê và tập trung, cho dù thông minh, các em không
thể đi đến được chặng đường gặt hái được thành tựu và đa phần bỏ cuộc giữa chừng.
Tư duy của phụ huynh hướng mối lo vào điểm số và con đường tiến thân dựa
trên con đường “khoa cử” thuần túy có lẽ nảy sinh từ cái nhìn thiên kiến và cứng
nhắc của họ đối với hiện trạng và tương lai của xã hội.
Trong xã hội khép kín, kinh tế tư nhân chưa có hoặc yếu ớt, người ta sẽ
chỉ có thể tìm được việc làm ổn định ở khối hành chính sự nghiệp khi trở thành
viên chức, công chức. Nhu cầu xã hội khi đó cũng rất giản đơn khiến cho các loại
hình nghề nghiệp không phong phú. Thanh niên rất ít cơ hội để lựa chọn.
Tuy nhiên, xã hội không phải là một thực thể bất biến ngay cả ở các xã
hội trì độn nhất. Toàn cầu hóa đã biến các nguồn lực trong đó có con người trở
thành “tài sản” chung của xã hội toàn cầu. Ở đó con người có thể kiếm tiền và
khẳng định giá trị bản thân trong một cộng đồng rộng lớn vượt ra ngoài phạm vi
địa lý họ sinh sống hoặc thuộc về.
Nhu cầu thỏa mãn các đòi hỏi của con người cũng trở nên ngày càng
phong phú. Nó tạo ra vô vàn cơ hội để các ngành nghề mới ra đời với tính chất
chuyên biệt hóa, cá nhân hóa ngày càng cao. Vì vậy, khác biệt, độc đáo và “chỉ
mình làm được” trở thành tiêu chí quan trọng trong nghề nghiệp hơn là “người
khác làm gì mình làm nấy”. Chính vì vậy, trên thực tế đã hình thành trào lưu
trước đó chưa từng thấy là biến niềm say mê, sở thích của bản thân thành nghề
nghiệp. Và khi đẩy nghề nghiệp đó lên tới đỉnh cao, các cá nhân trở thành người
xuất chúng đáng ngạc nhiên.
Câu chuyện về cuộc đời và sự nghiệp của Kondo Marie, một chuyên gia về
sắp xếp, dọn dẹp đồ đạc của Nhật Bản là ví dụ.
Cho dù tốt nghiệp Đại học nữ sinh Tokyo sự nghiệp chói sáng của cô lại
gắn liền với thú vui “kì quái” (theo cách gọi của mẹ cô) hồi nhỏ. Đó là ngay từ
lúc nhỏ Kondo đã rất thích lau chùi, sắp xếp đồ đạc trong nhà. Cô bé Kondo làm
điều đó với sự say mê cao độ khiến cho gia đình và bạn bè vô cùng ngạc nhiên. Từ
khi còn là học sinh trường mầm non, Kondo đã thích đọc tạp chí dành cho người nội
trợ và khi là học sinh tiểu học, trung học cơ sở thì luôn “có mặt” trong tổ trực
nhật. Vào năm cuối cùng của bậc học trung học cơ sở (tương đương lớp 9), Kondo
đọc được cuốn sách dạy về kĩ thuật “ném bỏ” đồ đạc của một tác giả người Nhật
và cô có cảm giác mình được khai sáng. Từ đó, cô chú tâm nghiên cứu về kĩ thuật,
nghệ thuật dọn dẹp, sắp xếp, bài trí đồ vật trong nhà một cách có hệ thống. Khi
thấy xã hội có nhu cầu rất lớn về dọn dẹp, sắp xếp đồ đạc, cô đã biến thú vui của
mình thành “công việc” và thành công vang dội. Các cuốn sách cô viết trở thành
sách bán chạy, được xuất bản ở trên 30 nước trên thế giới. Kondo bỗng nhiên trở
thành ngôi sao trên cả các show truyền hình và được đón nhận nồng nhiệt không
thua kém các ngôi sao giải trí đại chúng.
Lau chùi, dọn dẹp, sắp xếp…những công việc tưởng chừng như nhàm chán
và quá thông thường qua bàn tay và trí tuệ của cô đã biến thành nghệ thuật đầy
mĩ học và kĩ thuật tinh xảo.
Ở công việc của Kondo đã có sự trùng khớp của ba thứ “việc thích làm”,
“việc có thể làm” và “việc nên làm”. Kondo Marie là người hạnh phúc vì cô đã biến
thú vui hồi nhỏ của bản thân trở thành một công việc đem lại thu nhập tốt và vô
cùng ý nghĩa.
Câu chuyện của Kondo Marie là một ví dụ sinh động và thuyết phục trong
muôn ngàn ví dụ trên thế giới chứng minh rằng, để thành công có rất nhiều con
đường chứ không phải chỉ có một con đường duy nhất mà ai cũng phải đi qua.
Muốn đi được trên con đường ấy, đầu tiên và quan trọng nhất người ta
phải có sự say mê và tập trung cao độ. Hai thứ ấy không tự nhiên mà có mà nó phải
được nuôi dưỡng và khuyến khích từ thời thơ ấu. Phụ huynh đừng sợ con không
giành điểm cao nhất lớp hay không vào được trường có thứ hạng cao nhất mà hãy sợ
con không làm cái gì đó với sự say mê và tập trung cao nhất.
TS
Nguyễn Quốc Vương

