NẮM TAY NHAU, CÙNG BƯỚC BÊN NHAU
1. Trong một giai đoạn lịch sử, sẽ xuất hiện những nhân vật có cá tính
cực mạnh, chí cực lớn, đưa nền kinh tế đất nước đó lên 1 tầm cao, người ta gọi
nhà tư bản dân tộc, trên mức doanh nhân. Thiếu họ, đất nước đó sẽ mãi trong bẫy
thu nhập trung bình. Nước nào càng nhiều người có tầm vóc lớn thì nước đó càng
nhanh chóng phát triển về kinh tế, kéo theo xã hội phát triển văn minh.
Ở châu Á trong lịch sử cận đại, chỉ có vài dân tộc có được điều này là
Nhật, Hàn, Trung-Đài-Hongkong, Singapore, Qatar, UAE, Israel, Brunei, Malaysia.
Các nước còn lại thoát đói được, thoát nghèo được nhưng mãi vẫn không giàu. Bỏ
xe đạp qua xe máy thì dễ, nhưng bỏ xe máy lên xe hơi thì chỉ một tỷ lệ nhỏ
trong dân chúng thôi.
Nguyên nhân là do tỷ lệ người an phận và nghĩ nhỏ trong xã hội các nước
này quá đông, cùng nhau trò chuyện mỗi ngày những cái lặt vặt là cùng nhau kéo
xuống. Mọi thứ bắt nguồn từ văn hoá của dân tộc đó, đa phần xuất phát từ nông
dân nghèo mấy ngàn năm nên cũng khó mà thay đổi đầu óc một sớm một chiều. Cha mẹ
ông bà hướng dẫn con cháu họ nghĩ nhỏ, thầy cô cũng đào tạo theo hướng nghĩ nhỏ,
an toàn, ăn chắc mặc bền (vì bản thân họ cũng thế). ĐH thì đào tạo theo hướng
xin việc hoặc mưu sinh kiếm cơm qua ngày nên cũng rất khó đào tạo ra 1 nhóm
đông đảo các nhà tư bản dân tộc như các nước đã tạo ra kỳ tích. Ví dụ như ở
Philippines, khi đi học, thầy cô dạy "học tiếng Anh thật tốt vào để xin
qua Mỹ qua Úc qua Canada làm, nếu không qua nổi mấy nước đó thì đi xin việc ở
các nước khác ở châu Á, bản thân tôi (giáo viên, giáo sư) cũng dở nên phải ở
đây, chứ có cơ hội là đi liền". Cha mẹ ông bà cũng không khuyến khích con
mình đứng ra sản xuất kinh doanh gì, vì "nhức đầu mệt mỏi" (trừ cộng
đồng người Hoa). Các trường dạy tiếng Anh ở Philippines nhiều nhưng chẳng có
người gốc Phi nào là chủ cả, toàn là người từ Hàn, Nhật, Trung, Đài, Úc....sang
mở. Nền giáo dục Phi (nhà trường lẫn gia đình) đều hướng đến việc đào tạo ra ca
sĩ, giúp việc, thầy giáo tiếng Anh, y tá, công nhân,....để xuất khẩu lao động
khắp thế giới, mỗi năm gửi về dăm ba chục tỷ đô la Mỹ mà đã cho là lớn lắm. Nguồn
thu từ xuất khẩu lao động không bền vững vì họ không ưng là đuổi về nước, cá nằm
trên thớt. Dân chúng thì mỗi việc dồn về vùng Metro Manila để kiếm việc làm,
khiến giao thông khu này tắc nghẽn kinh khủng.
Ngược lại, giáo dục Hàn hay Israel thì hướng đến việc tạo ra các ông
chủ bà chủ, họ nhập khẩu lao động từ các nước khác về, giao việc để tạo ra trăm
tỷ, ngàn tỷ đô la cho nước họ. Họ xuất khẩu là xuất khẩu hàng hoá, công nghệ.
Cùng xuất phát điểm nghèo như nhau vào thập niên 50, cùng mở cửa thị trường tự
do và là đồng minh thân thiết của châu Âu, Hoa Kỳ, nhưng Hàn Quốc (dân số 51
triệu) có tổng tài sản 1700 tỷ đô (GDP 2018) so với vỏn vẹn có 330 tỷ đô la Mỹ
của 110 triệu người Philippines. Rất nhiều tập đoàn nhà máy Hàn Quốc ở
Philippines và rất nhiều người Philippines đang làm thuê ở Hàn Quốc còn người
Hàn Quốc thì làm chủ hết ở Philippines. Cốt lõi của sự phát triển kinh tế là do
văn hoá.
Nhà tư bản dân tộc là một khái niệm rất hay, nếu bạn trẻ nào có đầu óc
tốt, có cá tính mạnh, có chí lớn...thì có thể mơ đến việc trở thành 1 nhà tư bản
dân tộc. Làm lớn nhưng để phụng sự quê hương, giúp đỡ muôn người (chứ không chỉ
đem lại lợi ích cho cá nhân mình, gia đình mình) thì mới được gọi danh xưng
này. Nhưng muốn làm được thì họ phải bỏ cái tôi cá nhân và đầu óc vặt vãnh, để
có thể cổ phần được với nhau mà làm. Không cổ phần, hùn vốn hùn trí với nhau
thì không thể có doanh nghiệp lớn.
2. Một người, khi nghĩ khác và làm khác, sẽ có lời ong tiếng ve, tiếng
chì tiếng bấc từ cộng đồng, từ những người vô danh hoặc không có thành tựu. Nếu
còn để tâm đến họ là mình còn rất dở. Kệ họ. Sư tử không thể vì tiếng bàn tán
tư vấn khuyên răn của con ong con ve mà điều chỉnh, cầu thị cho giống mấy con
côn trùng. Con ong con ve tầm mắt chỉ có thế, khác nó là nó chê. Mình là sư tử
mà nghe theo, điều chỉnh theo mấy con đó thì không còn là sư tử nữa. Nếu đã chọn
về quê hoặc 1 nơi xa xôi hẻo lánh nào đó để sản xuất khởi nghiệp, thì xách giỏ
lên đường thôi, nói phát một làm luôn. Mình âm thầm làm, không hỏi ý kiến bất cứ
ai. Ai nói khó, khuyên ngưng, bàn ra... là mình đứng dậy về liền, nhảm nhí quá.
Cha mẹ mình mà bày mình cái nhỏ hay cái an toàn ổn định thì xin phép không
nghe, đời họ nghèo khó vậy đủ rồi, thương thì thương nhưng tự sắp xếp đời mình,
nghe theo họ rồi nghèo và không có thành tựu y chang họ thì uổng cuộc đời mình,
mình là 1 cá thể khác, không phải mấy chữ hiếu vớ vẩn của ông Khổng Tử mà nói
sao nghe vậy, đặt đâu ngồi đó. Chỉ có vài chục năm ngắn ngủi đến trái đất mà
thôi. Tình thân tình yêu thật sự là không ràng buộc áp đặt kiểm soát đời nhau.
Đi. Thành danh về giúp họ sau vậy. Không ai hiểu thì cũng chẳng sao. Tầm mình
khác.
Còn bạn bè hay người ngoài, do mình không kín miệng mà BỊ họ khuyên đấy
thôi. Bạn bè là để đàn đúm chơi vui lúc rảnh rỗi trà dư tửu hậu chứ có phải cổ
đông đối tác đâu mà bàn chuyện cơ mật làm ăn, say sorry chuyển đề tài khác liền.
Bất cứ ai không có thành tựu mà khuyên, không hỏi mà tò mò lao vô khuyên bảo,
thì do sợ mình thành công. Họ có nhà máy xí nghiệp công ty trăm nhân sự doanh
thu ngàn tỷ thì may ra còn để ý 1 chút, còn nếu họ chẳng có gì thì tư duy họ đã
sai be bét rồi, cần gì nghe theo người không có gì trong tay? Nhóm người này
thì dư thời gian và ưa khuyên răn lắm, người càng kém hiểu biết thì càng ham
khuyên, cốt để có chút giá trị. Họ nghĩ ai cũng như họ, họ không làm được thì
cũng muốn chẳng ai làm được. Những người bàn lui đều có tâm thức như thế cả, có
thể với vỏ bọc nguỵ ngôn là "tao thương nên khuyên mày đừng
làm".
3. Mình cứ son sắt sắt son. Âm thầm xách giỏ về nước về quê, triển
khai nhà xưởng, bắt đầu bằng cái chảo rang ở 1 làng quê hẻo lánh như hàng ngàn
bạn hiện nay. Nếu làm công ăn lương, về nước mà cũng đi xin việc ở Sài Gòn Hà Nội
thì ở bển làm thuê luôn cho rồi, chứ về nước chi cạnh tranh việc làm với người
trong nước. Về nước là triển khai chí lớn, giúp đỡ muôn người.
Cứ việc mình mình làm thôi. Ngày bận áo công nhân đeo găng tay vô sản
xuất, đêm trang điểm lộng lẫy ngồi hát múa live stream bán hàng. Cứ không phạm
pháp là mình làm, ai khinh bỉ kệ họ chứ, họ là ai trong cuộc đời này đâu. Mình
tự sản xuất, tự bán hàng....cho đến khi tích luỹ vốn kha khá, nhân sự đông đông
thì chia việc ra mà triển. Thành tựu sẽ phân loại người, không cần nói.
Hiện có rất nhiều bạn trẻ khát vọng để làm cái gì đó lớn lao cho quê
hương đất nước. Muốn vậy, thì bản thân mỗi người đầu tiên phải là người thích
nghi tốt, nếm mật nằm gai vẫn vui vẻ, chịu cực chịu bất lợi cũng không bỏ cuộc,
và bắt đầu khởi nghiệp từ những nơi xa xôi, mở giang sơn rồi mở rộng lãnh thổ
(ngày nay, giang sơn là doanh nghiệp sản xuất kinh doanh lớn và lãnh thổ chính
là thị trường mà công ty đó có được, mở được lãnh thổ nước ngoài càng tốt, tức
xuất khẩu). Và phải có chí lớn, khi có chí lớn, người ta sẽ hành xử rất khác,
suy nghĩ rất khác, không chấp nhận sự vụn vặt, chút danh chút lợi con con. Và
khi có chí lớn, người ta không dành thời gian đôi co tranh biện với con ong con
ve, chẳng để làm gì cả.
4. Không có ai trong số những nhà tư bản dân tộc nước ta và trên thế
giới bắt đầu sự nghiệp bằng việc ngồi văn phòng máy lạnh ở Sài Gòn, Hà Nội,
Seoul, Tokyo, Băng Cốc...Thú vui thị thành, chút danh lợi và việc gặp gỡ giao
lưu trò chuyện với những người đang quyết chí bám trụ ở phố sẽ giết chết ý chí
và tầm lớn của 1 sư tử. Họ sẽ rủ mình mua đất phân lô mua nhà chung cư để đầu
cơ chờ giá lên kiếm dăm ba tỷ đồng tiền lời, rồi mua xe mua cộ khoe nhau, rồi
mua quần áo, coi phim, vô mấy chỗ shopping malls để ăn uống, đi nhảy, học thạc
sĩ này nọ ban đêm, thấy học hoài mà chẳng thấy triển cái gì. Loài người đâu có
cần thêm thạc sĩ hay tiến sĩ nữa, chúng ta cần người nghĩ ra cái mới. Thành phố
cũng đâu có thiếu người nữa, mình kéo lên đó ở thì chật chội thêm. Mở DN ở Hà Nội
Sài Gòn thì chỉ là tranh giành 1 phần miếng bánh vốn đã quá nhiều người tranh
ăn. Những làng quê, những tỉnh xa đang thiếu người mở doanh nghiệp. Những nơi
đó cần mình hơn.
Nói chung, các thú vui của thị dân sẽ khiến đầu óc một người trẻ mê muội
vô cái tham nhỏ, không làm được cái lớn, vì nghĩ vậy là tiện nghi, sung sướng, cơ
hội, thành đạt. Người có trí mà gói gọn cuộc đời trong giấc mơ 1 vợ 2 con 3 lầu
4 bánh thì chỉ tốt chỉ lợi cho cá nhân họ chứ không tốt cho đất nước. Ước mơ cá
nhân nho nhỏ thì chẳng sai, những cũng đâu có gì để khen? Họ có thêm vợ - thêm
con - thêm nhà - thêm xe thì người khác trong xã hội được gì? Chẳng có gì cả.
Trời đất sinh ra loài người, chỉ cho 5-10% dân số có trí, có năng lực học hành
hơn người, lại đi nghĩ nhỏ, hoặc nghĩ lợi cho mình, đắm say tư hữu. Hoặc lười
biếng sợ cực không chịu làm, hoặc sợ mất mà không dám triển khai. Ông trời trên
cao cũng chép miệng mà tiếc, biết vậy xưa không cho nó tài trí làm gì.
Các nhà tư bản dân tộc trên khắp thế giới có một khởi đầu giống nhau.
Họ đều bắt đầu từ một xưởng mì tôm, một xưởng gỗ, một lò rang cà phê, một gara
xe hơi, một lò ấp trứng...ở một địa phương nào đó. Và hiện nay, có rất nhiều bạn
ở lứa tuổi 9x đang lấm lem dầu mỡ ở các góc bếp. Với hiểu biết sâu về quỹ thời
gian đời người để sống dấn thân, họ chấp nhận chịu cực chịu khổ chịu mất cái
này cái kia để tạo ra thành tựu và vài người trong số họ sẽ trở thành những nhà
tư bản dân tộc trong tương lai.
Theo Tony buổi sáng

