NGƯỜI TÀI
Tôi không phải người tài nhưng được người tài sử dụng. Là phiên dịch,
tôi được tiếp xúc và học hỏi nhiều ở các tiền bối như Bác Hồ, Lê Duẩn, Trường
Chinh, Phạm Văn Đồng, Võ Nguyên Giáp…
Tôi đã lăn lộn trong ngành ngoại giao 45 năm trời, từ năm 1955 đến năm
2000. Nếu kể cả thời gian sang Bộ Thương mại (một phần cũng làm ngoại giao kinh
tế) và tham gia lãnh đạo Đảng, Nhà nước (được phân công phụ trách công tác đối
ngoại) thì trọn cả đời làm ngoại giao.
Nguyên Phó Thủ tướng Vũ Khoan. Nguồn: Internet
Tôi khởi đầu ở phòng phiên dịch tại Bộ Ngoại giao, đi dịch cho lãnh đạo
bộ và các vụ, phục vụ các đoàn. Lúc đầu tôi dịch cho tùy tùng, kể cả đầu bếp của
các đoàn, sau dịch cho các đoàn viên rồi mới tới các lãnh đạo. Dưới thời Pháp
thuộc, người ta gọi phiên dịch là "ông thông ngôn", chuyên bám gót
ông tây bà đầm, do đó người dân coi là tay sai của thực dân và rất khinh rẻ. Dưới
chế độ ta, tuy nhiều người không còn nghĩ như vậy song thực ra cũng chẳng coi
trọng lắm. Có người còn cho rằng nghề này khó gì đâu, người ta nói sao cứ dịch
ra làm vậy là được. Phiên dịch chỉ ăn theo nói leo, nhiều khi chỗ ăn chẳng có,
chỗ ở cũng không, khi khách ăn mình phải dịch, giờ nghỉ có khi ngồi ngoài gốc
cây, bờ biển, đường thăng tiến chẳng có.
Nhưng tôi tâm niệm cái nghề này rất quan trọng. Phiên dịch viên là cầu
nối với các nước khác. Nếu cái cầu ấy ọp ẹp, bấp bênh, ván lát rơi ra thì quan
hệ quốc tế có thể "thụt chân" chứ chẳng chơi. Cái cầu ấy mà vững chắc,
qua lại thông thoáng thì sự giao lưu giữa các dân tộc tốt đẹp hơn. Đấy là đối với
xã hội, còn đối với bản thân, nghề này cũng rất hay. Một là, anh có được công cụ
rất quan trọng để tiếp cận với văn hóa, văn minh của các dân tộc khác. Hai là,
anh có điều kiện tiếp xúc với rất nhiều giới, tiếp cận nhiều vấn đề khác nhau.
Ba là, anh có dịp đi thăm nhiều nơi, nhiều nước, mở rộng tầm nhìn, được "gặp
nhiều VIP" theo cách nói bây giờ.
Bản thân tôi đã có dịp phục vụ và quen biết với tất cả các nhà lãnh đạo
đất nước thuộc "thế hệ lập quốc" và học hỏi được nhiều điều. Có thể
nói không ngoa rằng, sở dĩ tôi tiến bộ được một phần quan trọng là do được
"gặp mặt, bắt tay" với nhiều nhân vật như tất cả các tổng bí thư Đảng
Cộng sản Liên xô, từ Khrushchev cho tới Brezhnev, Andropov, Chernenko,
Gorbachov. Tuy không dịch tiếng Trung nhưng do đi theo các đoàn cấp cao nên tôi
đã từng gặp mặt Mao Trạch Đông, Lưu Thiếu Kỳ, Chu Đức, Chu n Lai và cả "bè
lũ bốn tên" nữa. Rồi Kim Nhật Thành, Fidel, Che, Raoul của Cuba, các nhà
lãnh đạo Đông u và phong trào cộng sản công nhân quốc tế.
Rồi tôi trưởng thành lên được vì đã được giao những công việc khó và
đòi hỏi cao. Vào cuối những năm 1980 thế kỷ trước, khi là vụ trưởng rồi trợ lý
bộ trưởng, tôi đã được ông Nguyễn Cơ Thạch lúc đó là Phó chủ tịch Hội đồng Bộ
trưởng kiêm Bộ trưởng Ngoại giao giao cho nhiều việc "trái khoáy" buộc
tôi phải vượt qua chính mình. Những thử thách ấy buộc tôi phải học tập, nghiên
cứu, đi vào cuộc sống, từ đó trưởng thành. Kiến thức và kinh nghiệm thâu lượm
được đã giúp tôi đỡ lúng túng khi giữ các cương vị trái nghề như khi được bổ
nhiệm vị trí Bộ trưởng Bộ Thương mại.
Sau này, nghĩ về việc dùng người, theo tôi có thể nhìn từ bốn góc độ.
Thứ nhất, phải trả lời được câu hỏi: ta có thật lòng cần họ không và cần
những loại nhân tài nào? Có người nói, khi đã cầu hiền tức là thừa nhận mình dốt,
vậy điều trước hết là phải chấp nhận người ta giỏi hơn mình cái đã.
Thứ hai, đã cầu hiền thì phải tạo môi trường, điều kiện cho người ta cống
hiến bằng cách giao cho họ những công việc có giá trị đích thực, đòi hỏi gay gắt
và đánh giá đúng công việc họ làm vì người tài thích được đòi hỏi, thậm chí đòi
hỏi khắt khe.
Thứ ba, cần có sự đãi ngộ thỏa đáng. Người tài thường không đòi hỏi vật
chất nhiều đâu mà điều quan trọng hơn với họ là sự tôn trọng, công bằng.
Thứ tư, phải rộng lượng vì người tài hay có tật. Nếu vì tật nhỏ mà rũ
bỏ thì thật hoài phí - những tật không ảnh hưởng tới công việc, không trái với
nhân cách làm người, chẳng hạn tật hay cãi. Các cuộc họp mà không có người cãi
thì chán lắm, đã dám dùng người tài thì phải chịu nghe họ.
Một khía cạnh nữa về nhân tài còn ít được đề cập đúng mức. Đó là bản
thân nhân tài phải có hoài bão, phải dấn thân, ham mê học hỏi, tìm tòi, sáng tạo,
sống lương thiện chứ không nên chỉ đòi hỏi một chiều ở xã hội. Ai cũng thế thì
lấy đâu ra nhân tài để làm cho đất nước giàu mạnh, từ đó có khả năng đãi ngộ xứng
đáng nhân tài?
Tôi cứ ngẫm nghĩ mãi. Ta cứ nói ta "là lương tri của thời đại",
nhưng sự thật thì nhiều việc, nhiều người chưa thể hiện được điều đó. Nhiều người
đã đánh mất "gene xấu hổ". Làm hỏng việc không xin lỗi, không từ chức,
ra đường thì chen chúc, phóng uế bậy bạ, thấy hoa đẹp thì vặt bẻ không thương
tiếc, người ta gặp tai nạn thì xông vào hôi của, quan chức thì tham nhũng vơ
vét, "văn hoá phong bì" tràn lan, tệ "chạy" lây lan sang mọi
lĩnh vực. Do đó, không nên nói quá nhiều những chuyện cao xa mà hãy học làm người
tử tế đã. Tôi hay khuyên các cháu thanh niên rằng, trước hết hãy cố nói chứ đừng
chửi thề, nhặt rác chứ đừng vứt rác, trồng cây chứ đừng chặt cây, đi chứ đừng
chen lấn. Không làm người lương thiện thì khoan nói đến chuyện lý tưởng, hoài
bão.
Giá trị sống thay đổi theo thời gian, hoàn cảnh, giai tầng, nhưng có
những giá trị vĩnh cửu được gọi chung là cái thiện, cái tử tế, cái con người,
trong đó tôi trân trọng nhất là lòng tự trọng. Tôi sợ nhất, thậm chí ghê tởm nhất
những người không biết tự trọng, quỵ lụy, cúi mình nịnh nọt, chạy chọt và tệ
hơn nữa là làm hại đồng loại để mưu lợi cho mình. Thật đau buồn thấy bây giờ
sao lòng tự trọng bị đánh mất nhiều thế. Ai đời Đại hội Đảng cũng phải thốt lên
trước tình trạng chạy tràn lan: chạy chức, chạy quyền, chạy tội, chạy bằng cấp,
huân chương. Thực ra danh mục "chạy" còn dài hơn nhiều, kể cả chạy
nghi thức và đất mai táng nữa. Đáng buồn nhất là cái cơ chế sinh ra nạn
"chạy" vẫn tồn tại và đáng trách nhất là những người đáp ứng sự chạy
chọt đó. Chính những người ấy cũng đã để mất lòng tự trọng một khi hạ mình sánh
vai cùng với những kẻ chạy.
Có người hỏi tôi rằng, khi về nghỉ hưu, ông hối tiếc điều gì nhất. Tôi
nghĩ điều hối tiếc nhất là có những chuyện sai trái rõ mười mươi mà mình không
làm gì được để đẩy lùi nó, như vậy là mình thiếu dũng khí, thậm chí còn hèn.
Nhìn bề ngoài hoặc xem lý lịch thì có vẻ đời tôi thuận buồm xuôi gió,
nhưng thật ra không phải vậy. Tôi cũng đã từng trải qua biết bao thử thách, thậm
chí bị trù úm, gièm pha đủ điều chứ đâu có sóng yên biển lặng. Nay nhìn lại thấy
rợn tóc gáy, nhiều khi tưởng như không thể vượt qua nổi. Còn sức mạnh nào đã
giúp tôi vượt qua thì tôi đã nói rồi: bất luận thế nào "mình vẫn là
mình", tự trọng, không quỵ lụy luồn cúi.
Chữ tài đi với chữ tâm là vì thế. Dù anh là ai, tài đến đâu cũng phải
biết lượng sức, đừng bao giờ nghĩ mình là người không thay thế được. Tôi luôn
tâm niệm: "Không nên biết cách lên", nhưng nhất định phải "biết
cách xuống" đúng lúc và đúng cách.
Tác
giả: Nguyên Phó thủ tướng Vũ Khoan

