Ý NGHĨA CỦA ĐỜI SỐNG
Hỏi : Chúng ta sống nhưng không biết vì lý do gì mà chúng ta sống. Đối
với phần đông chúng ta, đời sống có vẻ như là vô nghĩa. Ông có thể nói cho
chúng tôi biết về ý nghĩa và mục đích của cuộc đời chăng?
Krishnamurti:- Thế thì tại sao bạn hỏi câu này? Tại sao bạn lại yêu cầu
tôi nói cho bạn biết về ý nghĩa và mục đích của cuộc đời? Chúng ta hiểu như thế
nào khi nói "cuộc đời"? Vậy cuộc đời có ý nghĩa, có mục đích chăng?
Thế bản thân sự sống này không tự nó có mục đích, có ý nghĩa chăng? Tại sao
chúng ta còn muốn hơn thế nữa? Bởi vì chúng ta quá bất mãn với đời sống của
chúng ta, cuộc đời chúng ta quá vô vị, quá lòe loẹt hào nhoáng thùng rỗng kêu
to, quá tẻ nhạt, làm hoài cùng một việc, cho nên chúng ta muốn cái gì hơn thế,
cái gì vượt qua những điều chúng ta đang làm. Vì cuộc sống hằng ngày của chúng
ta quá trống rỗng, quá trì trệ, quá vô nghĩa, quá nhàm chán, u mê đến mức không
còn chịu nổi, nên chúng ta nói rằng cuộc đời phải có ý nghĩa hơn và do đó bạn hỏi
tôi câu này. Chắc chắn người có một đời sống nội tâm phong phú, người nhìn sự vật
đúng theo thực tế và an lạc với những gì mình có, thì không bị bối rối; anh ta
sáng suốt, cho nên anh ta không cần hỏi về mục đích của cuộc đời. Đối với anh
ta thì ngay chính bản thân sự sống đã là toàn bộ cuộc hành trình từ khởi đầu tới
kết thúc. Điều khó khăn cho chúng ta là, bởi vì cuộc sống của chúng ta quá trống
rỗng, nên chúng ta muốn tìm cho nó một mục đích và nỗ lực để làm chuyện đó. Cái
loại mục đích này chỉ có thể có trong tư tưởng, không có chút thực tế nào cả;
và khi mục đích được theo đuổi bằng một đầu óc khờ ngốc, ù lì, bởi một trái tim
rỗng tuếch, thì cái mục đích đó cũng sẽ vô nghĩa mà thôi. Cho nên chúng ta phải
có quyết tâm làm thế nào để cho cuộc sống được phong phú, không phải bằng tiền tài
vật chất hoặc mọi sự liên quan đến nó, mà là nội tâm phong phú - điều này không
có gì là khó hiểu...Đời sống là tương quan giao hảo. Đời sống là hành động
trong sự liên hệ; khi tôi không cảm thông được trong mối tương quan giao hảo,
hoặc khi mối tương quan bị lộn xộn thì tôi đi tìm một mục đích cao xa hơn. Tại
sao cuộc sống của chúng ta lại trống rỗng, vô nghĩa như vậy? Tại sao chúng ta lại
cô đơn, chán nản như vậy? Bởi vì chúng ta chẳng bao giờ nhìn vào nội tâm chúng
ta và tự hiểu chính mình. Chúng ta không bao giờ chịu tự mình chấp nhận rằng cuộc
đời này là tất cả những điều chúng ta biết, do đó, nó đáng được thâm hiểu đầy đủ,
trọn vẹn. Chúng ta thích tránh né chuyện tự phán xét mình hơn cho nên chúng ta
muốn đi tìm mục đích của cuộc đời bên ngoài mối tương quan liên hệ. Nếu chúng
ta bắt đầu hiểu thấu những hành động trong mối liện hệ của chúng ta đối với mọi
người, với tài sản, với những niềm tin và tư tưởng, thì chúng ta sẽ thấy được rằng
bản thân mối tương quan liên hệ trong cuộc đời sẽ mang đến phần thưởng của
chính nó. Bạn không cần phải đi tìm. Nó cũng giống như đi tìm lòng thương
yêu. Có thể nào nhờ tìm kiếm mà thấy được lòng thương yêu chăng? Lòng thương
yêu không thể có được do sự nỗ lực gây dựng. Bạn sẽ tìm ra lòng thương yêu
trong mối dây giao hảo, không ở bên ngoài sự giao hảo, và cũng vì chúng ta
không có lòng thương yêu nên chúng ta muốn có một mục đích cho đời sống. Khi có
lòng thương yêu, điều bản chất vốn là vĩnh cửu, thì sẽ không còn chuyện đi tìm
Thượng Đế, bởi vì lòng thương yêu vốn là Thượng Đế.
ST

