ĐỂ TRẺ EM ĐIẾC VỚI SÁCH LÀ TỘI ÁC
- Cần vận động khôi phục, xây dựng các tủ sách gia
đình, chống lại kiểu văn hóa trọc phú, nhà giàu nào cũng có một tủ rượu rất
sang mà tuyệt đối không có tủ sách, đem khoe với mọi người bao giờ cũng là khoe
tủ rượu chứ không hề khoe tủ sách- Nguyên Ngọc.
LTS: Nhà văn hóa, nhà văn Nguyên Ngọc nói về những
băn khoăn đầy tâm huyết của ông về thực trạng của văn hóa đọc nói riêng và tầm
dân trí nói chung của nước ta.
Được coi là
có văn hóa mà không quan tâm đến sách thì...có vấn đề!
- Hội thảo “Người Việt có mê đọc sách?” được tổ chức
trong khuôn khổ Hội sách ở Thành phố Hồ Chí Minh vừa qua, như tôi được biết,
không có tham vọng “đào xới một cách rốt ráo những vấn đê cốt tử” của văn hóa đọc.
Làm thế nào mà đào xới được đến căn bản chỉ trong một hội thảo nhỏ?.
Chúng tôi chỉ muốn đánh động sự quan tâm của xã hội,
như là một bước, tiếp tục những bước trước, góp phần khôi phục và phát triển
văn hóa đọc. Đây là một công việc tất phải rất lâu dài và liên quan đến những
lĩnh vực chắc chắn là rộng lớn, phức tạp hơn rất nhiều, như đạo đức xã hội,
tình hình giáo dục, chuyển đổi kinh tế v.v...
Cũng không nên quá ráo riết trong định nghĩa khái
niệm văn hóa đọc. Quả thật hiện nay, so với một số thời kỳ trước đây, dân ta đọc
sách ít hơn, đặc biệt là trong những giới lẽ ra phải là những người yêu sách,
ham đọc và biết cách đọc sách hơn cả.
Trong xã hội nào cũng vậy thôi, không phải mọi người
đều yêu sách, say mê đọc sách, nhưng nếu trong một số giới nào đó được coi là
thuộc bộ phận “có văn hóa” lại quá ít quan tâm đến sách thì quả là có vấn đề.
Chẳng hạn ngày trước sinh viên Sài Gòn ra đường cầm trên tay một tờ Bách Khoa
hay Văn, một cuốn sách của nhà xuất bản Lá Bối…, sinh viên Hà Nội cầm trên tay
một cuốn sách của Lev Tolstoi, Ostrovski … được coi là người có văn hóa, thì
ngày nay ta thường chỉ thấy họ cầm tờ báo Công An hay An ninh Thế giới…
Tôi được biết, có những người lãnh đạo ở cấp rất
cao, sau giờ làm việc ban ngày, tối chỉ tập trung đánh tu lơ khơ suốt đêm, chẳng
bao giờ biết cầm đến một cuốn sách (vậy mà nếu có dịp đến một cuộc họp nào đó của
giới văn học thì sẵn sàng lập tức lên lớp dạy nhà văn phải viết như thế nào!) …
Những điều như thế không thể coi là bình thường nữa rồi.
Không có mệnh
lệnh nào buộc người ta đọc sách được!
Vấn đề bây giờ là tìm ra nguyên nhân. Điều gì khiến
cho tình hình đọc sách của chúng ta sa sút? Chắc chắn có rất nhiều nguyên nhân.
Theo tôi, một trong những nguyên nhân quan trọng nhất chính là ở giáo dục, ở
nhà trường của chúng ta hiện nay.
Sáng nay vừa có anh bạn nói với tôi điều này và
tôi thấy anh ấy hoàn toàn có lý. Anh ấy bảo: anh kêu học sinh không đọc sách
nhưng tôi xin hỏi anh học sinh của mình bây giờ lấy thì giờ đâu nữa mà đọc? Suốt
ngày bị quần đến mệt nhừ vì bao nhiêu thứ kiến thức cố nhét vào đầu. Tối lại ngập
đầu trong bài tập về nhà, ngủ cũng không yên, thở không ra hơi, còn đọc gì nữa?
Nếu có được chút thì giờ nào dôi ra được thì cũng là để thở, hơi đâu mà đọc,
còn hào hứng thú vị gì nữa mà đọc! Mới đây lại còn thấy báo chí đưa tin Bộ Giáo
dục hợp đồng với đài truyền hình cứ buổi tối đến mấy giờ đó thì đài báo tín hiệu
cho trẻ con bắt đầu ngồi vào học ở nhà, làm bài tập cho về nhà. Nghĩa là Bộ quản
chặt hết thì giờ của trẻ con ban ngày ở trường rồi, thấy còn chưa đủ, bây giờ
quản luôn hết cả thì giờ ban đêm ở nhà của chúng nữa, quyết không cho chúng được
hở ra lúc nào mà thở!
Cũng mới đây tôi được đọc mấy bài nói về giáo dục ở
Phần Lan hiện nay đang được mọi người nhất trí công nhận là nhất thế giới, kể cả
Mỹ cũng phải tìm đến học. Trẻ con Phần Lan 7 tuổi mới bắt đầu đi học, nghĩa là
chậm hơn ở ta 2 năm, được tha hồ chơi thêm 2 năm. Đi học thì hết sức thoải mái,
nhuộm tóc đủ màu, nghe nhạc metal tức thứ rock hạng nặng, và người ta tuyệt đối
cấm thầy cô không được cho bài tập về nhà… Vậy mà lớn lên họ là những con người
thật giỏi giang, sống rất văn minh, và tất nhiên đọc sách cũng vào hàng nhất
nhì thế giới …
Cách làm giáo dục như ở ta hiện nay thì thật khó
lòng mà có được thói quen ham mê đọc sách. Thường đến 20 tuổi rồi mà không hề
biết đến ham thích và cái thú đọc sách thì cả đời sẽ khó lòng trở thành người
ham đọc và biết đọc sách. Mà vì sao giáo dục của ta lại đi theo con đường tắc tị
đó? Tôi đã có nhiều lần nói, nay xin được nói lại lần nữa: vì chính cái triết
lý xã hội mà nền giáo dục của chúng ta theo đuổi. Đó là một nền giáo dục căn cứ
trên niềm tin rằng có những chân lý tuyệt đối, bất biến, dạy học là truyền bá
những chân lý đó, đi học là để thấm nhuần những chân lý đó đặng dùng suốt đời.
Có thể nói, với kiểu giáo dục đó thì chẳng cần đọc sách làm gì.
Bởi, như nhà văn Linda Lê đã nói một cách rất sâu
sắc: sách là nơi người ta “đem những niềm tin chắc đinh ninh của mình đánh đổi
lấy những cơn chóng mặt và những tròng trành”. Nói cách khác, sách làm lay chuyển
những niềm tin giáo điều của chúng ta. Nếu muốn có một đinh nghĩa về văn hóa đọc
thì riêng tôi, tôi muốn thử đưa ra định nghĩa đó. Đọc sách là để biết rằng cuộc
đời, thế giới là vô cùng phức tạp và phong phú, hết sức đa nghĩa. Để đừng sống
một cách giáo điều. Để dám và biết sáng tạo. Một văn hóa đọc như vậy tất nhiên
phải được xây dựng dần dần, và nó cũng thấm vào người ta dần dần, thường là một
cách không hoàn toàn ý thức, bắt đầu từ động tác đầu tiên: cầm lấy cuốn sách
lên và đọc.
Đọc sách là việc tự nguyện, chẳng ai và chẳng có mệnh
lệnh nào buộc người ta đọc sách được cả. Theo tôi, trước hết cần kiên trì gây dựng
lại trong xã hội thói quen, không khí, quan niệm coi sách vở, coi chữ nghĩa là
quý, là thiêng liêng. Ngày xưa, khi còn học chữ nho, mỗi khi lỡ đặt một tờ giấy
có chữ xuống đất thì người ta coi là có tội, phải liền cầm đặt lên đầu. Đấy là
“chữ của thánh hiền”, là thiêng liêng, là thứ phải sùng bái. “Phong kiến” hay
mê tín ư? Không hề, đấy là coi trọng văn hóa, coi văn hóa là cao quý hơn mọi thứ
trên đời. Đấy là văn minh.
Nên khoe
sách chứ đừng khoe tủ rượu!
Lại nói chuyện Phần Lan, ở bên ấy khi một đứa bé
được sinh ra thì quà tặng nó là một giỏ sách, thật là một đất nước văn minh và
hạnh phúc. Cần kiên trì xây dựng lại cái văn minh ấy ở ta. Tôi nghĩ với tình
hình ở ta bây giờ, trước tiên là khuyến khích người ta cầm một cuốn sách lên mà
đọc cái đã, bất cứ sách gì cũng được; và trước tiên là trong giới những người
được coi, tự coi mình là người có văn hóa, học sinh, sinh viên, cán bộ, thanh
niên…
Theo chỗ tôi biết, có không ít sinh viên, thậm chí
cả sinh viên khoa văn, chưa bao giờ đọc trọn một cuốn sách, chỉ đọc một số
trích đoạn bắt buộc. Có những vị thạc sĩ, tiến sĩ không bao giờ đọc một cuốn
sách cho đến đầu đến đũa. Nhà trường cần có quy định hẳn hoi lớp nào thì phải đọc
hết những cuốn sách nào, hướng dẫn cách đọc, có kiểm tra, có buộc làm báo cáo.
Bớt giờ học những môn ai cũng biết là hình thức và vô bổ đi, thậm chí thử cắt bớt
một nửa phần kiến thức đang dạy đi, xem thử có chết ai không, tôi tin rằng
không, mà trái lại học trò của ta sẽ thông minh hơn, thoải mái, tự tin, chủ động,
sáng tạo hơn.
Nên dành thì giờ cho người ta đọc sách. Hãy làm
cho nhà trường trở thành nơi đầu tiên (cùng với gia đình) tạo cho con người ý
niệm về sự cao quý của chữ nghĩa, sách vở, tập thói quen, nhu cầu và niềm say
mê đọc… Đoàn thanh niên của chúng ta có bao nhiêu hoạt động, phong trào này
phong trào nọ, học cái này cái nọ, rầm rộ, trong đó phải nói thật có rất nhiều
cái chỉ là hình thức và vô bổ. Tại sao đoàn thanh niên không có cuộc vận động mỗi
thanh niên một năm hãy đọc lấy một cuốn sách? Tôi tin nếu làm như vậy thì đoàn,
thanh niên của đoàn sẽ khá ra, trong sạch hơn rất nhiều.
Cũng cần vận động khôi phục, xây dựng các tủ sách
gia đình, chống lại kiểu văn hóa trọc phú, nhà giàu nào cũng có một tủ rượu rất
sang mà tuyệt đối không có tủ sách, đem khoe với mọi người bao giờ cũng là khoe
tủ rượu chứ không hề khoe tủ sách… Cố gắng làm cho được trong một số giới gọi
là có văn hóa như vậy, rồi dần dần lan rộng ra…
Đừng tự làm
mình nghèo đi
Tôi nghĩ, không nên bắt ai cũng đọc những cuốn
sách “cấp cao” như tủ sách Tinh hoa của nhà xuất bản Tri thức thì mới gọi là có
văn hóa đọc. Những cuốn sách ấy bao giờ cũng vậy, ở đâu cũng vậy, thường chỉ
giành cho giới tinh hoa (élite) của xã hội, chẳng nơi nào có được người đọc đại
trà đâu. Nó thấm vào giới tinh hoa, rồi từ giới ấy mà theo những con đường khác
nhau thẩm thấu dần vào xã hội. Và ngay nhà xuất bản Tri Thức cũng hiểu rõ điều
này nên bên cạnh tủ sách Tinh hoa còn có một tủ sách Vòng ngoài gồm những cuốn
cũng thật hay nhưng dễ đọc hơn, chẳng hạn bộ ba sách của J. Diamond (nhân đây
cũng xin nói: tôi biết trong danh mục các sách bắt buộc trong chương trình của
trường Boston College, một trường đại học rất nổi tiếng, thấy có những cuốn
sách ấy của Diamond bên cạnh Kinh Thánh, Đạo đức kinh của Lão Tử, tác phẩm của
Kant, Hégel, Marx và nhiều tác giả kinh điển Đông Tây).
Tôi cũng thấy nếu có nhiều người thường xuyên đọc
những cuốn sách dạy về thuật kinh doanh, lý thuyết kinh tế, bí quyết làm giàu,
giáo trình tin học… thì cũng chẳng có gì
là xấu, là sai. Họ đọc những cuốn sách đó vì họ có nhu cầu về những vấn đề đó,
đọc cũng tốt chứ có sao đâu (Còn hơn là suốt đời chỉ đọc báo về các vụ án, buồn
thay là loại báo bán chạy nhất hiện nay!). Chỉ có điều nếu chỉ hạn chế đọc mỗi
loại sách ấy thôi thì là sẽ tự làm nghèo mình đi, và điều này còn quan trọng và
thiết thực hơn, nếu chỉ đọc như vậy thì chính tác dụng của những cuốn sách kia
cũng sẽ rất hạn chế, chỉ là những thứ kỹ thuật thực dụng khô khan, không có hồn.
Tôi biết bây giờ ngay trong giới kinh doanh cũng
đã có khá nhiều người hiểu sâu sắc rằng văn hóa chính là nền tảng của kinh
doanh thành công, có lẽ chính hiện nay giới kinh doanh là giới ngày càng có văn
hóa hơn cả, có nhu cầu văn hóa hơn cả. Chúng tôi cũng nhận ra điều này trong hoạt
động của sachhay.com. Cần có những hoạt động như kiểu sachhay.com để giúp họ
ngày càng đến gần với sách hơn, đọc càng nhiều loại sách phong phú hơn, sách
kinh doanh, sách dạy làm giàu, sách triết học phổ thông, sách khoa học xã hội
và tự nhiên, sách văn học nghệ thuật ...
Cũng không cần quá lo về sự phát triển của các
phương tiện truyền thông hiện đại sẽ giết chết sách. Thực tế ở nhiều nước trên
thế giới, ở đó các phương tiện truyền thông phát triển và hiện đại hơn ta nhiều,
đã chứng minh điều ngược lại.
Sách, đọc sách là niềm vui, là hạnh phúc. Con người
đọc sách trước hết vì niềm hạnh phúc được lắng mình lại với chính mình, đồng thời
lại được mở rộng mình ra với thế giới mênh mông, cả thế giới thật của những người
khác, của đồng loại, lẫn thế giới ảo mà mỗi người với một cuộc đời duy nhất của
mình không thể có được. Những hoạt động như của sachhay.com, theo tôi, nên cố gắng
không quá nghiêm trang, nặng nề, phải cố gắng làm sao để người ta đến đó thì thấy
vui, như gặp người thân, gặp người yêu, nhẹ nhàng, có thể cởi mở hết mình, được
nghe những tâm sự chân tình và thú vị. Dần dần như vậy, khơi gợi lại niềm thích
thú đọc, cho đến khi trở thành một nhu cầu không thể thiếu.
Một trong những điều quan trọng khác, theo tôi, là
cần có nhiều tác động khác nhau đối với nhà trường để cho nơi ấy trở thành một
thiên đường hạnh phúc của trẻ thơ được biết đến thế giới kỳ lạ và kỳ thú của
sách. Đừng để cho trẻ em “điếc” với sách ngay từ tuổi thơ. Sẽ là một tội ác đấy!
Tất nhiên, để làm được điều đó phải có nỗ lực
chung của cả cộng đồng. Tôi chỉ muốn nói thêm: cũng đừng quá sốt ruột, đừng ảo
tưởng sẽ giải quyết được rốt ráo ngay, phải rất kiên trì. Ngay việc vấn đề sách
và đọc được đặt ra, được báo động như hiện nay cũng là một dấu hiệu tích cực.
Hãy hy vọng.
Nguyên
Ngọc
Nguồn:
Vietnamnet

