TỰ HỌC - NHU CẦU CẦN THIẾT CHO CUỘC SỐNG
Theo nhà văn Nguyễn Xuân Khánh: "Có một con
đường khác để có được kiến thức vững chắc mà không cần tới trường lớp – là tự học.
Có tự học thì cái học mới sâu sắc..."
Nhà văn Nguyễn Xuân Khánh được coi như “hiện tượng
văn học” trong những năm gần đây - với 3 tiểu thuyết đình đám: "Hồ Quý Ly”
(năm 2000), "Mẫu thượng ngàn” (năm 2006), "Đội gạo lên chùa” (năm
2011). Ông dịch nhiều mảng, trong khi vốn được đào tạo từ trường y khoa, và trước
đó là tú tài toán.
Cuộc trò chuyện lần này với ông bắt đầu từ cuốn
sách khó dịch mà ông mới hoàn thành sau gần một năm – “Sự hình thành biểu tượng
ở trẻ nhỏ” của tác giả Jean Piaget (Jean Piaget 1896 – 1980, nhà tâm lý học và
triết học người Thụy Sĩ, nổi tiếng về những nghiên cứu nhận thức luận với trẻ
em).
“Khi đọc Piaget, tôi mới hiểu ra một điều rất cơ bản:
Con người trong quá trình khám phá thế giới, nó đã tự mình tạo nên kiến thức,
nó đã tự mình tạo nên thế giới của mình. Còn giáo dục chỉ là sự giúp đỡ để con
người có thể tự học, để con người tự khai sáng cho mình”.
Không thể
đi xa nếu chỉ trông vào trường lớp
- Luận điểm con người tự khai sáng cho mình, con
người tự làm ra chính mình đã được Piaget chứng minh rất khoa học cho suốt cuộc
trưởng thành của trẻ từ lúc sơ sinh cho đến khi lớn lên thành một thiếu niên.
Điều này khi chưa có luận thuyết của Piaget, con
người vẫn đã tiến hành như thế, có nghĩa đó đã là quy luật. Từ thời sơ khai con
người đã tự học. Khi có chữ, con người vẫn tự học.
Thời hiện đại, trong đời sống ta gặp nhan nhản những
con người tự học, ai ai cũng phải tự học cả nếu muốn có năng lực làm việc.
Tôi nhìn vào thế hệ chúng tôi thì thấy rõ điểm
này. Thế hệ chúng tôi là thế hệ cũ, bị ảnh hưởng do chiến tranh, không được đào
tạo bài bản. Chúng tôi có được chút năng lực làm việc nào đều là nhờ các cá
nhân nỗ lực tự học tự đào tạo. Chính bản thân chúng tôi đã tạo ra chúng tôi.
Cứ coi như thế hệ các ông do hoàn cảnh mà bắt buộc
phải tự học, còn thế hệ trẻ ngày nay với điều kiện đã khá đủ đầy, thì việc tự học
còn quan trọng tới đâu?
- Những bạn trẻ ngày nay, muốn tiến xa, muốn có
năng lực làm việc thì cũng phải thường xuyên tự học. Có tự học thì cái học mới
sâu sắc. Thấy cần gì nhất thì học cái ấy. Tìm mọi cách để mà tìm hiểu.
Nhu cầu tự nhiên do ta tự do chọn lựa sẽ cho ta một
động cơ để ta lấp đầy những chỗ ta thiếu, để ta tự do tự tạo ra chính bản thân
ta.
Jean Piaget là người tự học vĩ đại - những người
sáng tạo đều thế cả. Ông hầu như đã đọc hết những sách quan trọng của thời đại
ông sống. Trong sách của ông, ta thấy trích dẫn những tên tuổi như Groos,
Wundt, Claparède, Binet, Wallon, Buytendijk, Freud, Siberer, Adler, Jung...
cùng nhiều người khác. Không những ông chỉ đọc mà ông còn đối thoại để tán
thành để phản biện. Đối với ông chân lý là tối thượng. Dù một tác giả có uy tín
đến thế nào, nếu thấy không đúng cũng phải phản biện. Ông đã giành rất nhiều
trang sách để đối thoại với Groos, với Freud, với Jung… Chỉ với tinh thần khoa
học, dân chủ, không giáo điều ấy, ông mới có thể sáng tạo.
Vậy thì, vai trò của trường lớp, của người lớn là
gì, để trẻ phát huy được tinh thần tự học, thưa ông?
- Công việc giáo dục không phải là việc giảng cho
trẻ em, mà là làm cho nó trải nghiệm được quá trình nhận thức.
Điều do người khác giảng giải sẽ trượt qua ngay.
Phải đào sâu suy nghĩ kiến thức mới hình thành vững chãi.
Việc học của nước ta trước đây chịu ảnh hưởng của
Nho giáo, học là sự nhắc lại kinh nghiệm của người xưa. Đứa trẻ được coi là
thông minh nhất là đứa trẻ nhớ được nhiều nhất, chứ không phải sáng tạo nhất.
Cái căn bản vẫn là chuyện triết lý giáo dục. Phải
đào tạo người độc lập sáng tạo chứ không phải đào tạo người chủ yếu nghe, hay
con người của nền công nghiệp.
Người lớn phải dẫn dắt trẻ em bằng các phương
pháp. Làm sao để các cháu nhận ra được kiến thức, thực hiện được qua sự dẫn dắt
của người thầy, và đến khi trưởng thành, vào đại học có thể tự học.
Ngay cả người lớn cũng phải có ý thức về việc tự học
của bản thân.
Học, tự học, khai dân trí để cuối cùng vẫn là có lối
sống hiện đại. Đó là lối sống tôn trọng mình và tôn trọng cả người khác. Con
người hiện đại không hề là con người chỉ nghĩ cho mình.
Đọc truyện
chưởng không sao
Việc đọc sách gần đây đang được quan tâm trở lại.
Theo ông, để trẻ em thích đọc sách, người lớn phải làm gì?
- Thói quen đọc sách phải được tạo lập từ nhỏ.
Mọi người hay nói rằng trước đây không có phương
tiện giải trí gì nên nhiều người đọc sách, nhưng thực tế, khi đó có phải ai
cũng đọc đâu. Cũng như bây giờ, nhiều phương tiện giải trí khác chi phối trẻ,
nhưng vẫn có em say mê đọc sách.
Khi trẻ em đọc sách, người lớn nên hướng dẫn các
em biết cách đối thoại, so sánh, phản biện, hiểu nghĩa đen, nghĩa bóng, các tầng
ý nghĩa. Khi đọc một quyển sách cần có thời gian suy nghĩ, qua động tác đọc mới
có đối thoại, tán đồng hay phản đối được. Và khi đó mới có được sự thu hút khi
đọc một quyển sách, để hình thành một thói quen đọc sau này.
Còn người lớn tuỳ theo nghề nghiệp, mục đích nghề
nghiệp mà lập ra chương trình đọc cho mình.
Ông có thể đề xuất một mục lục sách mà phụ huynh
nên giúp con tìm đọc, có thể trước mắt là trong mùa hè này?
- Cái này thì mỗi người một ý thích.
Ví dụ như tôi, khi còn nhỏ đọc sách khá “bừa bãi”.
Mới 12 tuổi đã đọc Tố Tâm, Hoàng Ngọc Phách, Thủy Hử, Tam Quốc… Những câu chuyện
phiêu lưu kỳ thú, tạo óc tưởng tượng cho con người.
Nhưng cuốn sách “vỡ lòng” của tôi là cuốn chuyển
ngữ Lá thu rơi của Tô Hoài. Chẳng phải đây là cuốn sách quá hay, nhưng khi đó
tôi đọc thấy thương, còn khóc nức nở.
Khi bị xúc động bởi một cuốn sách tức là mình đang
trải nghiệm. Câu chuyện đánh vào cảm xúc của con người, tạo nên sự xúc động
trong con người, đó là ý nghĩa của việc viết văn.
Chọn sách cho con, như trước đây có Tâm hồn cao cả,
hay những cuốn sách trong sáng động chạm đến xúc cảm của con người. Sách của
các nhà văn Trần Hoài Dương, Nguyễn Huy Tưởng, Tô Hoài… cũng có văn phong trong
sáng.
Tuy nhiên, với tôi trẻ con đọc truyện chưởng không
sao, cũng lành mạnh, phân biệt rõ quân tử, nguỵ quân tử.
Thậm chí, với trẻ con, khi chịu đọc một cuốn sách
dày đã là một sự tiến bộ.
Có những cuốn sách phải đọc nhiều lần trong đời. Với
những tác giả đã đến mức cổ điển, mỗi lần đọc sẽ có phát hiện mới.
Theo
báo Vietnamnet

