TINH HOA GIÁO DỤC 1 (TIẾP THEO)
HIỂU BIẾT VỀ
CON NGƯỜI, BIẾT CÁCH GIÁO DỤC HIỆU QUẢ (TIẾP THEO)
I. HỢP NHẤT VỀ
MỘT
Đầu tiên cần
hiểu được não bộ con người, từ đó mới biết cách can thiệp phù hợp. Theo các nhà
khoa học thì đại não của chúng ta có hai bán cầu não, bán cầu não trái và bán cầu
não phải, chúng đảm nhận một số chức năng khác nhau như sau:
Não trái (có
chức năng điều khiển, kiểm soát, ấn định hoạt động của các cơ quan bên phải của
cơ thể, trong đó có tay phải) suy nghĩ bằng ngôn ngữ, thiên về lý trí, logic,
phân tích, lý luận, toán học, ký hiệu, từ ngữ phương tiện ghi nhớ sự vật, dễ nhớ
tên hơn khuôn mặt, hình dáng. Các đặc tính của người thiên về não trái có tính
tổ chức tốt, suy nghĩ chính xác và khoa học, thường sắp xếp công việc chu đáo,
có khả năng lập trình tốt, tuân thủ chấp hành tốt các nội quy, luật lệ mà không
thắc mắc. Họ giỏi trong việc phân bố, làm chủ thời gian, thường phân tích các vấn
đề kỹ càng nên hành động thường an toàn, thích sự ngăn nắp và trật tự.
Người phát
triển não trái sử dụng các lập luận thực tế, chính xác, tính lý trí cao trong
việc nhận thức điều hành các sự việc và không bị ảnh hưởng bởi cảm xúc.
Não phải (có
chức năng điều khiển, kiểm soát, ấn định hoạt động của các cơ quan bên trái của
cơ thể trong đó có tay trái) suy nghĩ bằng hình ảnh, trực giác, cảm hứng ngẫu
nhiên, tư duy chủ quan hay cảm xúc riêng tư, thiên về tình cảm, có khả năng
quan sát, sáng tạo, tưởng tượng, thích mộng mơ, thiên về màu sắc, nhịp điệu,
nghệ thuật. Thiết lập cơ chế chụp ảnh sự vật khi phải nhớ một vật nào đó (có khả
năng nhớ nguyên mảng), cần phải viết, vẽ hoặc dùng minh họa để ghi nhớ. Các đặc
tính của người thiên về não phải là người không thích gò ép, làm việc theo ý
thích, có tính nghệ sĩ nên tâm hồn hay bay bổng, muốn tự do, thích được trải
nghiệm hơn là lý thuyết, không có khái niệm về thời gian. Có xu hướng không
tuân thủ các quy tắc nội quy và hay đặt ra câu hỏi tại sao. Có tính bồng bột
mang chút cảm hứng nên hành động khá liều lĩnh. Khả năng quan sát tốt, tuy
nhiên có thể gặp khó khăn trong việc dùng từ ngữ và cách dùng ngôn ngữ khi thể
hiện bản thân.
Người phát
triển não phải thường dễ bị cảm xúc chế ngự, giải quyết vấn đề theo tình cảm và
không thiên về vật chất.
Nếu não trái
có xu hướng thiên về logic thì não phải lại thiên về sáng tạo. Khi chỉ mạnh về
logic mà yếu đi sự sáng tạo thì bạn chỉ có thể di chuyển trong giới hạn, rất chậm
và chỉ có thể từ điểm A đến điểm B, từ B qua C. Ngược lại, nếu chỉ có não phải
mạnh mà não trái yếu, bạn như người lái xe mất phanh, chạy rất nhanh nhưng
không bao giờ dừng lại đúng mục đích cần đến. Hai bán cầu não cân bằng thì bạn
vừa có phương tiện để vượt qua những giới hạn vật lý thông thường, vừa có thể dừng
lại ở đích đến mà bạn mong muốn. Người thông minh là người sử dụng và cân bằng
được hai bán cầu não.
Nhưng phần
đông con người ngày nay chưa thực sự cân bằng được sự phát triển của cả hai bán
cầu, mà sử dụng mạnh mẽ và bị chi phối bởi bán cầu não trái nhiều hơn. Bằng chứng
dễ thấy nhất là hầu hết mọi người dùng tay phải (chứng tỏ sự phát triển của bán
cầu não trái) và có thể lý giải bởi một số nguyên nhân cơ bản sau đây:
Thứ nhất, từ
0 đến 6 tuổi là giai đoạn được các nhà khoa học khẳng định là thời kỳ phát triển
vượt bậc và chiếm ưu thế của bán cầu não phải.
Qua thời gian
này, sự phát triển của não phải sẽ dần giảm xuống.
Thứ hai, do
những định kiến vô hình xã hội hiện nay đặt ra, buộc người ta không dám thoát
ra khỏi đó. Chẳng hạn, nếu tuổi thơ được thỏa thích trần truồng tắm mưa, lớn
lên, dẫu mặc vest mà đôi khi vẫn muốn tắm mưa, nhưng bạn lại không dám. Đàn ông
thì không nên trở thành người nội trợ. Giáo viên không nên yêu học sinh. Người
phụ nữ đã có chồng không nên đi ra ngoài chơi, nắm tay, ôm người đàn ông khác,
cho dù đó là an ủi nhau... Những việc như vậy tuy rằng chẳng gây hại cho ai, thể
hiện một điều rất tự nhiên ở mỗi người. Nhưng những định kiến lại giới hạn,
ngăn cấm, đưa con người vào một lề lối nào đó, nỗi sợ hãi bị kỳ thị làm người
ta không dám bộc lộ cảm xúc thật, thể hiện bản thân theo đúng con người thật,
con người tự nhiên của mình. Thỉnh thoảng ai đó cũng muốn khác đi, nhưng rốt cuộc
không ai dám bước ra khỏi ranh giới. Có khi, những người khao khát tự do đều tự
buộc mình trong định kiến xã hội và cười nhạo những kẻ dám trở nên tự do khỏi
nó. Điều này tạo nên ràng buộc vô hình, đóng khung tâm hồn và kìm kẹp sự phát
triển của bán cầu não phải.
Thứ ba, não
người được chia làm hai phần: bán cầu não trái và não phải. Muốn não hoạt động
tốt, khai phá được tối đa tiềm năng con người thì cần sử dụng hài hòa cả hai
bán cầu não. Nhưng hiện nay, hệ thống giáo dục dạy cách nắm bắt sự việc một
cách chính xác, thiên về lý thuyết, thu thập kiến thức, đánh giá cao các bộ môn
như Toán, Lý, Hóa, Ngoại ngữ, lý luận, tư duy logic,… cách giảng dạy máy móc dập
khuôn, nhà trường chú trọng đến hệ thống, kỷ luật, các quy tắc. Định hướng giáo
dục như vậy chỉ làm gia tăng sự phát triển bán cầu não trái và coi nhẹ bán cầu
não phải, đánh mất đi sáng tạo, tư duy mang tính đột phá, tạo ra mất cân bằng
giữa hai bán cầu não.
Hiểu được điều
này, chúng ta cần tạo điều kiện cho sự phát triển bán cầu não phải của trẻ trước
14 tuổi, đặc biệt là từ 0 - 7 tuổi, để trong tương lai hai bán cầu có thể cân bằng
và hòa hợp lại thành một. Vì vậy, với trẻ dưới 14 tuổi, những chức năng chuyên
biệt của bán cầu não phải cần được quan tâm, chú trọng như các hoạt động thể
thao, phát triển nghệ thuật, thông qua các hoạt động như thơ ca, múa hát, mỹ
thuật, các hoạt động mang tính sáng tạo, suy nghĩ, ghi nhớ bằng hình ảnh trực
quan, phát triển ngôn ngữ cơ thể, trí tuệ cảm xúc, dành nhiều thời gian cho vui
chơi giải trí, tương tác yêu thương. Và những hoạt động tương tác này phải thỏa
mãn, khuyến khích sự tự do, thể hiện suy nghĩ của mỗi cá nhân.
Tóm lại, việc
giáo dục sớm nên đặt trọng tâm giúp trẻ phát triển những phẩm chất, chức năng của
bán cầu não phải ở những năm đầu đời, để có sự cân bằng trong tương lai. Bên cạnh
đó phương pháp giáo dục, cũng như cách thức tiến hành phải phù hợp với sự tiếp
nhận của bán cầu não phải.
Trần Huy Toàn
